"Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau.
Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau
Tôi hỏi: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời.
Tôi hỏi người:
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
( Hỏi - Hữu Thỉnh )
Thưa các thầy cô giáo chủ nhiệm!
Các em học sinh thân mến!
Không phải ngẫu nhiên, nhà thơ Hữu Thỉnh lại bày tỏ niềm băn khoăn trong điệp khúc " Tôi hỏi người: Người sống với người như thế nào?". Đây cũng là trăn trở của những người thầy về một hiện tượng đạo đức đang dần trở thành phổ biến trong học đường thời nay: Bệnh vô cảm.
Vậy thế nào là vô cảm?
Con người vốn khác với các động vật ở đặc điểm là con người có đầy đủ những xúc cảm tinh tế nhất: Yêu thương, hờn giận, nhớ nhung, căm thù, chán ghét... Xúc cảm giúp con người bảo vệ chính mình và đồng thời bảo vệ và gắn kết cùng đồng loại. Thái độ sống vô cảm không hẳn là sự triệt tiêu hoàn toàn của những xúc cảm. Nói một cách chính xác, vô cảm là sự tàn phế và biến thái của xúc cảm: Người sống vô cảm chỉ tuyệt nhiên quan tâm đến lợi ích và xúc cảm của riêng mình, mà trơ lạnh trước lợi ích và xúc cảm lo lắng của người khác.
Thời gian qua, kể từ ngày khai giảng đến nay, nhìn chung hầu hết các em học sinh của nhà trường đã đồng cảm với nỗi lo của gia đình và nhà trường mà thực hiện nghiêm túc nội quy nhà trường, có ý thức rèn luyện chăm ngoan hoc tập tốt. Rất mừng khi thấy các em đã trưởng thành về thể chất và tâm hồn. Các em đã lớn lên trong sự nuôi dưỡng của gia đình để trở thành những thanh niên biết sống có hoài bão ước mơ và năng động. Qua đại hội Đoàn trường , tôi đã lắng nghe những ý kiến góp ý một cách nhiệt tình, thiện chí, hồn nhiên và đầy đủ trách nhiệm của nhiều học sinh. Tôi đã thấy được hầu hết các em học sinh muốn xây dựng nhà trường thành một môi trường dạy học thật tốt, trở thành mảnh đất màu mỡ để các em phát triển.
Bằng ý thức trách nhiệm của con cháu đối với ông bà cha mẹ, nhiều học sinh đã biết vượt lên chính mình, vượt lên những khó khăn của gia đình, ra sức học thật tốt trở thành những tấm gương sáng trong học tập và rèn luyện.
Nhiều em đã có tư duy tình cảm tốt về mái trường thân yêu, kính yêu trân trọng thầy cô. Sự thương yêu trân trọng của các em chính là việc tích cực rèn luyện trong học tập ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Chính tình cảm đó đã trở thành động lực thôi thúc các em khi gặp cô thầy biết chào hỏi, biết chú ý lắng nghe khi thầy cô giảng bài, biết phê phán thái độ vô cảm lạnh lùng đến mức trơ như gỗ đá của một số ít học sinh nhà trường.
Cha mẹ, những người đã sinh ra con cái, thứ tài sản quý nhất trên đời. lúc nào cũng thương yêu đùm bọc, che chở nâng đỡ các con. Có miếng ăn ngon cũng dành hết cho con, đói có thể nhịn ăn để con được no. Dõi theo những bước chân của con khi con đến trường học tập. Đêm không ngủ vì lo cho con. Đó là tình cảm thiêng liêng như trời biển của cha mẹ dành cho con cái.
Ấy vậy mà còn một bộ phận học sinh, không nghĩ đến vấn đề này, tỏ ra thái độ sống vô cảm lạnh lùng trước những tình cảm của gia đình, không lo rèn luyện học tập, trốn học bỏ học, học đòi, xa hoa lãng phí tiền bạc, thời gian vào những việc làm vô bổ.
Chuyện của một phụ huynh kể rằng: " chiều hôm đó con họ xin phép đến trường. Đến tối gia đình chờ hoài, không thấy con về. Nóng ruột, gia đình điện thoại cho con. Chuông điện thoại đỗ và con cắt máy để tiếp tục cuộc chơi cùng bè bạn. Cả đêm ấy, con không về nhà ".
Trường hợp này, sự vô cảm đã nhiễm nặng đến em học sinh kia và số bạn bè cùng chơi với em ấy. Vì biết đâu thông tin trong cú điện thoại là một tin dữ của gia đình thì sự cắt máy không tiếp điện thoại của học sinh này và sự vô tình, vô tâm của đám bạn bè ấy, thật là tội lỗi. Có thể ân hận suốt đời.
Sự vô cảm càng nguy hiểm hơn đến mức phải lên án. Đó chính là con người chỉ biết hành động mà không biết suy nghĩ, chỉ biết chạy theo những cám dỗ tầm thường mà không biết đề cao danh dự cá nhân. Đặc biệt đối với nữ sinh. Một học sinh nữ vì quá vui với bạn bè, chè chén đến mức say khướt không làm chủ được mình, lăn ra đường quậy phá. Một học sinh nữ khác rủ bạn trai đến nhà trọ ở lại đêm. Chủ trọ phát hiện báo với gia đình đến. Cố nhiên cha mẹ không ai không phẫn nộ khi con gái mình hành động vô cảm như vậy. Vì hành động như thế có khi học sinh nữ kia sẽ đánh mất điều quý giá nhất cuộc đời mình ngay trong đêm hôm đó. Đây chính là sự vô cảm trước niềm đau, nỗi day dứt của cha mẹ, cần phải lên án.
Đến trường , nhiệm vụ của học sinh là học tập. Thầy cô đã vì học sinh thân yêu mà rút ruột tìm những phương pháp tốt nhất để giảng dạy cho các em hiểu bài nhiều nhất. Tất cả xuất phát từ trái tim tình cảm nhiệt huyết và trách nhiệm của người thầy dành cho học trò. Đó là thứ tình cảm to lớn của bậc thầy đã giành cho các thế hệ. Vì thế, xã hội mới tôn vinh gọi là người thầy.
Thế mà học sinh lại lơ đãng, học sinh nghỉ học, vi phạm nội nhà trường!?
Đây là căn bệnh vô cảm! Học sinh không nhận ra tình cảm của thầy cô dành cho mình. Nhớ trong buổi lễ khai giảng đầu năm học, thầy giáo điều khiển chương trình tắt tiếng khi hô nghiêm, Một số học sinh cười! Một giờ chào cờ đầu tuần gần đây, tiếng nói của thầy giáo hướng dẫn đứt đoạn vì âm thanh trục trặc. Một số học sinh cười. Khi thầy Phó hiệu trưởng gọi những học sinh vi phạm nội quy nhà trường lên cảnh cáo dưới cờ. Một bộ phận học sinh vỗ tay..v.v..Tiếng cười, tiếng vỗ tay vô cảm, vô nghĩa lý! Nhà trường cần sự yên lặng trật tự thì học sinh la ré. Sự la ré của một tập thể vô cảm!. Cô tạp vụ hàng ngày nai lưng quét dọn - Học sinh lại vất rác bừa bãi trong trường...Tất cả là sự vô cảm hoàn toàn xa lạ với con người có ý thức.
Vì sao như vậy? Xét cho cùng đó là thái độ không tình thương, không biết chia sẻ cùng người khác. Đó là thái độ thờ ơ, lạnh lùng của con người với con người. Đó là thái độ vô tình của người này trước một vấn đề người khác đang cần nhận được sự sẻ chia..
Đó là thái độ vô tâm của học sinh với thầy cô, bạn bè, với gia đình và nhà trường: Bởi thế nên vô cảm là căn nguyên và sau đó trở thành bạn đồng hành của vô tâm, vô tình và nguy hại hơn, dẫn con người đến vô đạo đức, vô nhân tính, vô liêm sỉ, làm những việc vô nghĩa lý, vô nhân đạo trở thành tội ác, vi phạm pháp luật...
Đến đây, các em học sinh thân yêu đã thấy được vấn đề cấp thiết đặt ra là chúng ta phải làm gì và làm như thế nào để ngăn chặn bước chân hủy diệt của sự vô cảm như vậy, để tạo ra cái tâm, cái tình, cái thiện, cái tầm của học sinh trường THPT Huỳnh Thúc Kháng Tiên Phước.
Mỗi cá nhân học sinh nên rà xét lại suy nghĩ và thái độ sống của mình trong thời gian qua để điều chỉnh bằng cách sống một cách có ý thức trong từng hành động của cuộc sống. Tuyệt đối nói không với mọi manh mối vô cảm nảy sinh và đồng thời tiêu diệt mọi ý thức, hành vi vô cảm đang hiện hữu gặm nhấm bào mòn trái tim và tâm hồn của chính mình.
Các em hãy bày tỏ thái độ lên án và chống đối quyết liệt, không nhân nhượng đối với bất cứ mọi biểu hiện vô cảm nào xảy ra chung quanh ta. Những việc này nếu được thực hiện đồng loạt, tất cả học sinh trong nhà trường đều hưởng ứng, thì chính hành động tích cực đó sẽ đẩy lùi sự vô cảm đến diệt vong.
Ngay từ bây giờ các em hãy tỏ thái độ yêu thương con người mà biểu hiện rõ nét nhất là sự thương yêu cha mẹ, ông bà, người thân, kính trọng thầy cô và người lớn tuổi. Lòng thương yêu con người là vẻ đẹp cao thượng của tâm hồn các em, sẽ thôi thúc các em biết nghĩ suy về gia đình về nhà trường về xã hội mà hành động sống thật có văn hóa, có tình cảm, có đạo lý và có mục đích...Trước mắt là phải lễ phép với cha mẹ thầy cô, thân thiện chia sẻ cùng mọi người, chăm ngoan học giỏi. Có như vậy, tin tưởng rằng đến một ngày không xa, chúng ta có thêm nhiều câu chuyện cảm động về cách ứng xử có văn hóa thiện cảm của tất cả học sinh trường THPT Huỳnh Thúc Kháng.
Chúc các thầy cô giáo và các em dồi dào sức khỏe dạy tốt học tốt.